Truyện cười dân gian

Truyện cười dân gian hay nhất và được cập nhật thường xuyên, những mẩu truyện tiếu lâm hài hước cực vui vẻ sẽ giúp bạn giải trí và xả stress nhanh chóng.

Song hỉ

Một anh học trò người bắc vào kinh đô Huế đi thi. Sau anh đỗ cao được quan gả con gái cho. Đêm tân hôn, sau lần đầu tiên, nàng hỏi: xong hỉ? Anh ta biết rằng "hỉ" có nghĩa…


Làm người

Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: "Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ….


Thủ đoạn tán gái xinh của học trò nghèo

Xưa, có một anh học trò nghèo rất thông minh, thuê một căn nhà ở trọ trong phố. Đối diện với nhà anh là nhà một bà cụ chuyên nghề quay tơ, có một cô con gái út rất nết…


Thu hoạch lưỡi nai

Năm ấy, mấy chục công lúa tui đang cấy cặp mé rừng, tới mùa không còn thu hoạch được một hột để nhổ râu. Lúc lúa đứng cái, lũ nai kéo về cả bầy, ăn tới tới. Cất chòi giữ…


Gác kèo ong mật

Mùa hạn năm đó, tui quảy gùi, vác mác lội từng ăn ong. Đi từ suốt sáng cho tới trưa mà vẫn chưa cạo được ổ nào, còn đóng kèo gát toàn là loại mới ốp lưỡi mèo, mật mới…


Gài bẫy bắt chim

Cánh đồng Kinh ngang này vào mùa nước ngọt, các thứ chim lớn như gà dãy, giang sen, chàng bè, lông ô, khoang cổ, diệc mốc từ trong rừng U Minh lũ lượt kéo ra kiếm ăn. Chúng quần đảo…


Cá trê Lung Tràm

Tui dẫn bày chó săn vô Lung Tràm định lùng thịt, cũng dạo mùa nước rọt này đây. Dưới kinh, cá quẫy ùn ụt, trên rừng chim chóc bay rần rần. Mình muốn kiếm bậy một con nai để làm…


Ngưu là con bò tót

Một thầy đồ dốt, ngồi dạy học ở nhà nọ. Có nhiều chữ thầy không biết, nên phải đi hỏi người ngoài rồi mới về dạy lại. Một hôm, dạy đến chữ "bôn" nghĩa là chạy, chữ chồng lên nhau,…


Căn bệnh da cổ của tui

Coi vậy chớ da cổ tui không phải là lang beng hay trổ đồi mồi gì đâu nghe! Số là hồi đó, đất U Minh này còn cao, về mùa mưa, nước rừng đổ ra cuồn cuộn, màu đỏ thẫm…


Rắm của con đấy ạ

Một bà huyện đến chơi nhà chị em, cùng đi có anh đầy tớ theo hầu. Ðương ngồi trò chuyện đông đủ, bà huyện bỗng vãi rắm ra. Anh đầy tớ đứng hầu sau lưng, vội bưng miệng cười. Lúc…


Cười thật vui xóa tan muộn phiền!